前進越南網站
Hot: 越南歌 翻譯 viet 面談 寄東西 醫院 海關 新竹 停留 診所
註冊 | 登入
網站導航
Blog (網站)
站台資訊
本站最佳:
解析度1024 X 768
瀏覽器Safari、Firefox、IE8

Gửi lại tình yêu… 留下真情


出處 | BỐN PHƯƠNG 越文四方報 Bao Bon Phuong
日期: 7/29 10:51
點擊: 40


Gửi lại tình yêu…
留下真情

Em vừa về đến nhà được một lúc thì anh gọi điện tới, mở máy nghe, em lại cười khúc khích và bảo:
-    Sao? Lần này còn năn nỉ em tới thăm anh nữa không?”
Cười hiền khô anh nói:
-    Ngày nào cũng muốn…
-    Thôi anh nghỉ đi ha, em phải làm việc rùi! Ngủ ngon…Bye..!
Ghét anh ghê! Trước lúc ra về còn hỏi “người ta”: “Em còn nhớ đường không?” Nhìn bộ dạng anh “phiêu diêu” nên em đã nói dối: “Nhớ! Anh yên tâm đi!”, ôm ghì em vào lòng, anh thì thầm: “Anh mệt quá không đưa em về được tận nơi! Anh xin lỗi! Em về một mình vậy nhé…”
Gục đầu vào ngực anh, em cười hì hì. Đưa em ra đến cổng công ty, anh còn dặn dò:
- Em đi từ từ thôi! Nhớ để ý xe cộ, cẩn thận em nhé!
Nở nụ cười bình yên, em lên xe ra về…
Ấy vậy mà khu công nghiệp của bọn anh rộng quá. Em đạp vòng vèo, vừa đi vừa mải mê ngắm những giàn hoa giấy đang rực rỡ khoe sắc màu dưới cái nắng vàng hoe của mùa đông lạnh giá. Hoa vẫn nỗ lực vươn mình bao kín bức tường cao. Bất chợt em đưa mắt nhìn cánh hoa giấy đang cố bò lom khom cuốn giữ và bám chặt vào mặt tường khiến em liên tưởng tới những cử chỉ “quái quỷ” của mình khi ở bên anh, em bật cười không nhịn được…
Chìm đắm trong những suy tư, em lạc đường lúc nào không hay. Ức quá, mặt nóng bừng, định rút điện thoại gọi cho anh, nhưng nghĩ giờ này chắc anh cũng không mở mắt ra được nữa, em lại thôi.
Hỏi thăm ba, bốn người Đài Loan, em mới ra được đến trục đường lớn. Ghét anh ghê! Lúc đưa em vào, anh hăng hái lắm cơ, nào là chiều anh sẽ đưa em về bằng con đường mới gần và dễ đi hơn, anh vừa khám phá ra được…Vậy mà…
8 giờ sáng mình gặp nhau, đợi em ở lối rẽ vào khu mua bán, anh đưa em đi chợ, cứ lăng xăng luôn miệng hỏi em thích ăn món gì? Cái này, cái kia có thích không? Anh mua tặng em. Em toàn “sài lắc”:
- Không! Đừng mua gì cho em! Anh thích ăn gì thì mua, em sao cũng được! Chớ có mua nhiều lãng phí, tiền ăn anh phải chi tiêu cho đủ tháng đấy!
Chỉ một lúc thôi mà hai tay anh xách nặng, về đến nhà em mở ra xem. Oa! Gì thế này? Nhiều thứ quá, có cả những thứ mà từ bé đến giờ em chưa từng nhìn thấy, anh toàn mua “trọn gói”, sợ quá! Anh xắn tay áo, loắt thoắt đi ra đi vào gần một tiếng. Thế là một mâm cơm thịnh soạn được dọn ra! Nhiều món quá! Rất Việt Nam nhé! Có những món anh đã chuẩn bị sẵn từ tối hôm qua, sắp ra đĩa nào cũng đầy ắp.
Vì chiều ý em, anh còn ngồi lụi hụi rán nốt món nem. Từ đằng sau, em nghịch ngợm kê đầu gối lên vai anh, nhấp nhỏm nhìn anh khéo léo lật những chiếc nem vàng đều, xinh xắn.
- Cẩn thận không lại lộn nhào vào chảo rán là được ăn cả thịt lẫn người đấy! – anh đùa
Em đưa tay véo mũi anh.
Mong mỏi mãi mới có ngày mình gặp được nhau nên hôm nay anh trổ hết tài phục vụ em. Chà! Lại có cả rượu tây Whisky nữa nhé!
Hai ly rượu hồng được rót ra, ly chạm ly cùng lời chúc thì thầm, anh còn lén hôn lên má em…Ghét anh ghê!
-    Nhiều món thế này ăn mấy ngày mới hết hả anh? – Em ngước nhìn anh thủ thỉ
Anh giục:
-    Em ăn đi, toàn món ngon và bổ lắm đấy!
Em phụng phịu:
- Ngon gì mà ngon? Bổ anh chứ bổ gì em?
Anh cười hì hì hôn lên tóc em, em giãy nảy:
-    Này! Đừng có mà phun rượu lên tóc em nha!!!
Tình yêu là gì để khi biết mình gặp được nhau, anh cứ cuống lên sốt sắng lo lắng toàn những chuyện không đâu. Em đã nói chắc chắn sẽ đến rồi vậy mà suốt dọc đường đi, anh cứ gọi điện hoài, làm em vừa phải điều khiển xe đạp vừa nghe điện thoại, dễ đến mấy lần lái ngoằn nghèo suýt vẹo đâm vào tường rào.
Trước khi đến, em đã quán triệt nhiều lần: Em không thuộc típ người có tâm hồn ẩm thực, đến với anh không phải để ăn, chỉ cần vài món ăn thật Việt Nam là được, anh đừng có bày biện gì nhiều cho mệt! Mà em nói trước nhé, em không động chân động tay đâu đấy! Anh nấu gì em ăn nấy, hôm nay em sẽ là “đạo diễn” của anh!
Em ra điều kiện gì, anh cũng ừ ngon lành…
Chà! Căn phòng của anh thật ấm cúng, hội tụ một quần thể rất đặc trưng, rất Việt Nam. Trên cao, ở chính giữa ngôi nhà là khung ảnh bác Hồ kính yêu, bản đồ hai nước Việt – Đài, có cả lốc lịch năm mới cũng Việt Nam. Anh bảo: “Đi gửi tiền người ta tặng đấy!”, còn có cả chậu hoa, cây cảnh, cá cảnh, những bức tượng nhỏ bé xinh xắn, một chiếc tivi với bộ dàn đầy đĩa nhạc, một chiếc tủ lạnh đặt ở góc nhà, đồ vật được anh bố trí gọn gàng và hợp lý khắp gian phòng.
Tựa đầu vào bờ vai ấm áp của anh, hai đứa hàn huyên đủ chuyện. Nhưng suốt bữa anh cứ đăm chiêu suy tính về bản hợp đồng sắp kết thúc của em. Anh đưa ra nhiều phương án nhưng có lẽ với trường hợp của em thì nó không được khả thi cho lắm. Anh nói nhiều quá, cuối cùng em đưa ra một “độc chiêu” , một là để cắt đứt cái đề tài “sốt dẻo” đó, nữa là để thăm dò, tham khảo ý kiến của anh. Tại anh cứ muốn em sang lại, mà điều này không nằm trong danh sách những dự định của em. Em bảo:
-    Hay là em ra ngoài làm để mình có điều kiện gần nhau nhiều hơn?
Anh phản ứng tức thì:
- Không được! Em sống nhàn nhã mãi quen rồi Em không tưởng tượng và chống đỡ nổi cuộc sống bên ngoài vất vả thế nào đâu. Áp lực công việc, biết bao bất trắc luôn rình rập, rồi khi em ốm đau…Khổ lắm! Thôi thì không sang lại được thì em về trước, chứ anh không đành lòng khi để em phải long đong vật lộn với cuộc sống bên ngoài.
Một lí luận chặt chẽ đầy sức thuyêt phục được đưa ra, cả hai cùng im lặng. Em lên tiếng phá tan bầu không khí nặng nề:
- Anh! Hôm nay là mồng hai, ngày đầu của tháng Chạp, còn những 28 ngày nữa mới là Tết thực sự, cứ coi như chúng mình ăn Tết trước anh nhỉ! Sống ở đất Đài Loan mà em không nghĩ lại có một ngày được thưởng thức một bữa ăn rất Việt do chính tay anh chế biến.
Nhìn anh làm thật đơn giản vậy mà sống với người Đài gần sáu năm rồi, em chẳng biết làm những món như vậy. Em vụng về quá anh nhỉ? Toàn thao thao bất tuyệt đâu đâu, chỉ được bắt nạt anh là giỏi! Anh bảo Tết này em cố gắng đến ăn Tết với bọn anh nhé, còn có những món em chưa được ăn, anh sẽ làm tiếp.
- Làm sao mà tính trước được, hôm nay đến rồi không chắc Tết em được đi nữa đâu!
Những giờ phút bên nhau thật hiếm hoi nên anh cứ bịn rịn như chẳng muốn rời xa…
- Mà Tết nào anh cũng có nhiều bạn bè tới thăm, em ngại lắm có lẽ không đến nữa đâu…
- Thì có sao đâu! – anh thì thầm bên tai em – không có em, anh sẽ buồn biết mấy…
Tình yêu chúng mình thật đặc biệt anh ha? Nó phải được liệt kê trong top một ngàn lẻ một chuyện tình…Anh khẽ siết chặt vòng tay âu yếm nhìn em, đôi mắt như muốn nói điều gì…
Anh hiền khô và mộc mạc, em yêu sự chân thành chung thủy, hoạt bát và lòng nhiệt tình ở con người anh. Với tình yêu, anh cũng thật lãng mạn, sống hết lòng vì người mình yêu. Đôi lúc em tự hỏi chính mình, mình là ai chứ? Mà sao anh lại cho mình nhiều thứ đáng quý đến vậy? Tình cảm anh dành cho mình không có tiền bạc nào có thể mua được. Càng không thể đem lên bàn cân đong đếm. Ngày tháng qua đi, tình yêu cứ lớn dần và ấm mãi trong lòng nhau, thi thoảng em hay nhõng nhẽo để pha chút “hương vị” hờn mát để được nghe anh gọi đến tên và cả mắng yêu nữa chứ…
Dấu yêu ơi! Vậy là qua Tết chỉ còn vài tháng nữa thôi, em sẽ trở về, mình xa nhau mãi mãi phải không anh? Khi anh đọc được những dòng tự sự này, có lẽ em đã bình yên sống trên đất mẹ rồi anh à. Yêu nhau là vậy, mà khi chia tay cũng thật “vuông góc”, xa là xa mãi. Không mong có ngày gặp lại, em phải trở về đúng cái vạch xuất phát của mình, không thể mãi bên anh trao nhau hơi ấm tình đời được nữa. Nơi ấy bên kia rất cần có em trở về, công việc tích tụ bộn bề đang đợi em tự mình lo liệu sắp xếp.
Hạnh phúc là một khái niệm cụ thể và dàn trải, hình thù của nó thật đa dạng muôn màu sắc. Đôi lúc thì cái gì đó to tát khó khăn, gian nan vất vả lắm mới có thể đạt được. Nhưng đôi khi chỉ là những khoảnh khắc trong giây phút thôi cũng đủ đưa con người ta đi đến tận cùng của những ước mơ thật giản dị và đời thường.
Và đôi khi, người ta sống trong ảo vọng hoài niệm cũng có thể tìm thấy cho mình bóng dáng của hạnh phúc.
Hạnh phúc là bến bờ cho những miệt mài dừng chân nghỉ lại. Với hai đứa mình, hạnh phúc đã phôi thai hình thành và sinh ra từ khi mình biết nhau, chúng ta không còn thấy cô đơn lạc lõng nơi xứ người. Nó là một kết cấu bền vững mà em đã nhân giống, cấy ghép nó trong con tim mình. Khi xa anh, nó vẫn luôn đủ mạnh, đủ ấm, đủ lực để vực em băng qua chiều dài của nỗi nhỡ, thôi thúc em bước tiếp chặng đường đời.
Giã biệt tình yêu của em! Xin cho anh được bình yên và gặp nhiều may mắn.
Chào báo Bốn Phương! Chào Đảo Ngọc thân yêu!

Độc giả không tên

剛回到家,你打電話來。我笑嘻嘻的問:「怎麼了?下次還想求我去看你嗎?」
你溫柔的笑說:「每天都想!」
「好了,你休息吧!我要上班了!晚安!再見!」
你真討厭!我離開時,你還問「人家」:「你還記得路嗎?」看你勞累的樣子,我有意說謊:「當然記得!你放心吧!」緊抱著我,你輕輕地說:「我太累了,不能送你回家!對不起!只好讓你一個人回去!」
靠近你的胸口,我哈哈地笑。送我到公司大門,你還不停地吩咐:「你慢慢騎!記得要注意車子!要小心喔!」
開著安心的笑容,我上車回去……
然而,你公司的工業區太大了。我騎了幾圈,一邊騎、一邊望著牆上的紫花在冬日陽光的燦爛容顏。看著紫花努力爬牆抓緊牆面,我突然聯想到和你在一起的時候,自己總做出奇怪的舉止,我忍不住笑了起來……
陶醉於風花雪月,我迷了路。氣死了!感覺臉在發熱,打算打電話給你,又想這時候的你也許睜不開眼睛了吧,算了!
問了幾個台灣人,我才找到出口。你真討厭!帶我進來的時候那麼熱情,還說下午會走一條新開而且更近的路送我回去,那是你前幾天才發現的。然而……
早上8點,我們見面的時候,你在市場等我,然後帶我去買東西,嘴巴不停地問我喜歡吃什麼,這個那個怎樣?要買給我。而我都總是喜歡搖頭。
「不要!別買東西給喔!你喜歡吃什麼就買吧!我都可以!別買太多浪費錢,你的錢夠用一個月喔!」
逛了一圈,你手上提著好多東西,我打開看看。天啊!這麼多?有的是我從小都沒見過的東西,而你全買回來了,真恐怖!你活力十足地走來走去,不到一個小時,端出一盤一盤豐盛的菜飯。好多菜喔!而且都很越南耶!有一些你從昨晚就準備好了,每一盤菜都滿滿的,真是一飽眼福!
為了我的要求,你還做了炸春捲。而我一直坐在你背後玩耍,看著你順暢地把春捲翻來倒去。
「小心!不然整個人掉進大鍋,這樣我連豬肉人肉都可以吃了!」你笑著說。
我調皮地伸手捏捏你的鼻子。
等了好久才等到今天的重逢,你付出全心全力地為我服務。喔!還有紅酒耶!
「這麼多菜,要吃幾天呢?」──我看著你好奇地問。
你催:「你快點吃!都很好吃而且可以保養喔!」
我孩子氣地撒嬌:「好吃個頭!為你保養就是了!」
何謂真愛?知道我們可以見面了,你為何七上八下坐立不安呢?我已說一定會來,而在路上你不斷地來電,惹我得一邊騎車一邊回答,幾次差一點就撞牆。
見面之前,我說了幾次:「我對吃東西沒什麼嗜好,不是因為想吃才來看你,所以只要幾盤菜就好了,別做太多。我話說在前頭,我可不會幫忙喔!你煮什麼我就吃什麼!」
我說什麼,你都乖乖地點頭。
你的房間好溫暖!處處都很有越南風味。上面掛著胡伯伯的照片,還有越南和台灣的地圖,也有虎年的日曆。你說:去寄錢的時候,他們送我的!還有花盆、電視、冰箱,都佈置得整潔漂亮。
靠著你健壯的肩膀,我說了好多話。但吃飯的時候,換你著急地談起我的那張快滿期的合約。你提出幾個方案,不過好像都不符合我的狀況。你說了好多,讓我忍不住說了一句:「還是我逃跑,在外面打工,這樣我們可以在一起啊!」
我故意這樣說,為了打斷你的焦急,也想考驗你,看你怎麼反應。
「不行!你已習慣悠閒的生活,你無法想像逃跑的人生活多辛苦。工作的壓力以及四面埋伏的陷阱,還有病倒的時候怎麼辦。反正不行!很艱苦的!就算你不能再來就先回去吧!我不忍心讓你一個人在外面流浪過日子。」
那麼充滿說服性的論點,我們都沉默。受不了凝重的氣氛,我說:「今天是臘月初二,還有28天才過年。我們當作提前過吧!在台灣這麼久,我從沒想像有一天能吃你親手做的越南菜!」
看你做的那麼簡單,倒是在台灣6年的我什麼都不會。我太笨手笨腳了對吧?只會滔滔不絕,欺負你。你說過年的時候如果我能來,你會做更好吃而且我從來沒吃過的料理。
「怎麼能確定呢!今天來了,我過年不確定可以來!」
在一起的時間多麼珍貴,你總是留連不捨。
「而且,每次過年都有好多朋友來看你!我不好意思來啦!」
「不管他們啊!」你輕輕地在我耳邊說:「沒有你,我會很難過!」
我們的愛好特別。它應該屬於一千零一個愛情故事裡面的一個。你溫柔地抱著我,雙眼看著我,彷彿想說什麼話。
我愛你的善良和老實,愛你的真誠和活潑熱情。你這麼浪漫,對愛人付出一切。我偶爾問自己,我是誰呢?為何從你身上享受這麼多寶貴的東西?你給我的愛多少金錢都無法交換,也無法用重量來衡量。歲月溜走,我們心中對彼此的愛日益成長,日益濃厚,而有時候我也會撒撒嬌,這樣多調了一些戀愛香料,為了能聽你叫我的名字,聽你溫柔地責怪我的孩子氣……
親愛的!春節過後幾個月,我會回去,我們會永遠分開!當你看到這篇文章,我可能身已在母國越南。如此相愛,然而分手也是永別。我不敢夢想能再見的那天。我要回到自己的出發點,不能在你身邊陪伴著你。那裡在等待我的回來,好多事情在等我安排處理。幸福是一種具體又漫長的概念,它的形式果然多樣多采。有時候要經過許多艱難才能擁有,有時則是擦身而過,有時能夠帶人們走到人生美夢的盡頭,有時,必須活在回憶與幻想之中才能找到幸福的形影。
而我和你,在相識的那一刻,幸福就形成了,讓在國外漂流的我們不再難過與孤獨。它在我心中不斷地被灌溉、培養。離開了你,它仍如此堅強,如此溫暖,讓我能夠熬過懷念的長度,催促我繼續在人生中邁出步伐。
永別了我愛的人!但願你能平安,幸福!
再見四方報!再見美麗寶島!

文╱不具名的讀者
翻譯/Hiểu Lê曉黎

URL: http://seeviet.net/xoops/modules/planet/view.article.php?392
Trackback: http://seeviet.net/xoops/modules/planet/trackback.php?392

隨機文章
9/6 13:41
新台灣之子 「其實」比台灣之子健康【聯合報╱記者陳惠惠/台北報導】...
9/6 13:01
「返景入深林:理論與實踐研討會」 2010年9月25-26日 世新大學   一...
9/6 1:20
「返景入深林:理論與實踐研討會」 2010年9月25-26日 世新大學   一...
9/5 22:19
南投縣99年度外籍配偶中秋月(悅)~團圓月 參加對象:     居...
9/5 19:38
http://www.chiayi.gov.tw/web/social/imm/newsmore.asp  活動內容 嘉義市99年『嘉...
9/3 23:24
台越文化協會與國立成功大學台灣文學系共同主辦『2010台越人文比較研究...
9/1 23:41
徵泰國演員:以男性為主,不是泰國人也沒關係,會講泰語即可。視覺年齡...
9/1 13:44
99年9-12月「照顧者的身心靈成長」課程計畫 高雄市張啟華文化藝術基金...
9/1 13:34
Sập công trình trung tâm thương mại ở Phú Mỹ Hưng 8h sáng nay, nhiều công ...
8/31 12:35
Người bạn Việt Nam của tôi 我的越南朋友   中越文╱蔡秉諭Đu Đủ...
8/31 8:37
指導單位:中壢市公所 主辦單位:社團法人台越國際工商文化協進會 參...
8/30 12:46
好消息!在萊爾富便利商店也可以買到四方報囉!Tin vui tin vui! Bạn đọc c...